Chhòa Kéng-kong siá.
Tng tōa-chúi im tī siâⁿ-lāi ê sî, chúi ná tiòng ná koâiⁿ. Kē chúi ê só͘-chāi im kàu tú chhù-téng, só͘-í tô-cháu khì tiàm tī koâiⁿ ê thô͘-soaⁿ koâiⁿ ê soaⁿ-téng. Lâi siám-pī tōa-chúi, khiā thiⁿ-lō͘ nn̄g-saⁿ mî-ji̍t, chúi chiah chiām-chiām thè. Khó-lîn cháu tōa-chúi khì tú-tio̍h chha̍t lâi chhiúⁿ-kiap, só͘-ū ê iù-lia̍p-mi̍h hō͘ chha̍t chhiùⁿ-khì ê lâng ōe khàu, khàu kàu bōe khàu, iau-kôaⁿ-gō, hoah kiù-lâng ê chīn-chōe. Koaⁿ-hú thàu-mî khí-peng lâi lia̍h chhia̍t, ū lia̍h-tio̍h saⁿ ê chha̍t, pōaⁿ sàm thâu-mn̂g, so o͘-bīn, thǹg kng-kng. Kî-û ê chha̍t ū ê ōe chhǹg-chúi, m̄-chai cháu khì to̍h-lo̍h khì. Koaⁿ-hú chiū chhut kò-sī, kah peh-sìⁿ tio̍h saⁿ chiàu-kò͘, nā ū lia̍h-tio̍h chha̍t chiū beh thâi·i. Kúi-nā mî ū thiaⁿ-kìⁿ sì-kòe ū hán-hōa phah-lô pàng-chhèng chiú-kiⁿ ê siaⁿ. Koaⁿ-hú chē chûn-á, sì-kòe sûn-sī siat-hoat lâi pang-chān chiah-ê bô i-óa ê kan-khó͘ lâng.
Taⁿ siâⁿ-lāi ê chúi cháiⁿ-iūⁿ ōe tīⁿ hiah kú? Sī in-ūi siâⁿ-mn̂g koâiⁿ hō͘ chúi tiùⁿ ân, bōe-ōe khui, só͘-í Koaⁿ-hú chhe chhin-peng kia̍h tōa ki pó͘-thâu khui siâⁿ-mn̂g, chúi chiah ná lâu chhut. Taⁿ tōa-chúi kúi-nā ji̍t chìm kàu chhù nńg-kha, kui ke hō͘ chhù teh sí iā chōe, chi̍t-ê chi̍t ke 17 lâng hō͘ chhù teh sí, sí-lí chòe chi̍t-khut tī hí tó-thui kha; sì ê hū-jîn-lâng phō kiáⁿ hō͘ chhù teh kàu píⁿ-píⁿ-píⁿ; keng-biō tó pu̍t khì chúi lâu khì iā chōe. Ū chi̍t-ê lāu-lâng khòaⁿ-kìⁿ pu̍t khì chúi lâu khì, kín-mé thiàu lo̍h chúi beh khì chih pu̍t, sòa khì chúi kek sí; iā ū sin-niûⁿ sí tī chúi-bīn teh phû, iā ū hì-pan chng hó-hó sin-si teh sì-kòe lâu. Che sī chiàu só͘ khòaⁿ, só͘ thiaⁿ lâi siá, iáu-ū thiaⁿ-kìⁿ koh-khah chhám ê tāi-chì chōe-chōe, taⁿ tāi-lio̍k lâi siá nā-tiāⁿ.
Kám-siā Siōng-tè ū chiàu-kò͘ i ê peh-sìⁿ, sǹg lóng ū pêng-an. Ū chi̍t-ê lāu hiaⁿ-tī khì chúi lâu khì, kai-chài khì khîⁿ tio̍h chhiū, koh khioh-tio̍h chi̍t-ê kē tháng-á lâi chòe loe̍h-á tì tī thâu-khak kù-chāi hō͘ khì ak, tiàm tī chhiū-téng nn̄g mîⁿ-ji̍t chiah ū chûn lâi kiù i, sin-khu ū pêng-an. Khòaⁿ Si-phian 91 phiⁿ, put-chí ū thang hō͘ lán tōa-tōa kám-siā Siōng-tè.
蔡耿光寫
當大水淹佇城內的時,水乃漲乃懸。下水的所在淹到拄厝頂,所以逃走去坫佇懸的塗山,懸的山頂。來閃避大水,徛天路[1]兩三暝日,水㱏漸漸退。可憐走大水去拄著賊來搶劫,所有的幼粒物[2]來予賊搶去的儂,會哭哭到𣍐哭,枵寒餓,喝救儂的盡濟。官府透暝起兵來掠賊,有掠著三个賊,半鬖頭毛,搓烏面,褪光光。其餘的賊,有的會鑽水,毋知走去佗落去。官府就出告示,教百姓著相照顧,若有掠著賊就卜刣伊。幾若暝有聽見四界有喊喝、拍鑼、放銃、守更的聲。官府坐船仔,四界巡視設法來幫贈遮个無依倚的艱苦儂。
當城內的水怎樣會㶘遐久?是因為城門懸予水脹緪,𣍐會開,所以官府差親兵揭大支爺頭破開城門,水㱏乃流出。當大水幾若日浸到厝軟骹,規家予厝硩死也濟,一个一家17儂予厝硩死,死死做一窟佇許倒梯[3]骹;四个婦人儂抱囝予厝硩到扁扁扁;宮廟倒,佛去水流去也濟。有一个老儂看見佛去水流去,緊猛[4]跳落水卜去接佛,紲去水激死;也有新娘死佇水面咧浮;也有戲班粧好好,身屍咧四界流。這是照所看所聽來寫,猶有聽見故較慘的事誌濟濟,當大略來寫但但。
感謝上帝有照顧伊的百姓,算攏有平安。有一个老兄弟去水流去,佳哉去鉗著樹,故抾著一个下桶仔來做笠仔戴佇頭殼據在雨去沃,坫佇樹頂兩暝日㱏有船來救伊,身軀有平安。看《詩篇》91篇,不止有通予咱大大感謝上帝。